CÁM ƠN ĐỜI

Thanh Dương Tặng

Bích Vân tặng

Msmyen

Góc thời gian

LỊCH 2013

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Vui hội ngộ

Msmyen

Thư mục

Đèn kéo quân

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Nhịp thời gian

    Ảnh ngẫu nhiên

    Mungxuan.swf New_folder2.swf SAM_1071.jpg SAM_1224.jpg P2250092.jpg SAM_0337.flv SAM_0432.jpg SAM_0433.jpg SAM_0365.jpg SAM_0068.jpg Cmnm_chu_3.swf Chuc_mung_nam_moi4.jpg Chuc_munh_nam_moi.jpg Pa0_hoa_CMNM2b.swf Noel.swf P8180109.flv 20141023_104553.jpg LOAN_HA_NOI.swf O_hai_dau_noi_nho__Anh_Tho.swf

    TIN TỨC GẦN XA

    Di chuyển




    Về trang chủ

    THỜI TIẾT


    Hoa lan

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website Nhịp cầu Tri thức của Nguyễn Thiện Hải

    Các bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, các bạn có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái. Chúc các bạn luôn thành công trên mọi lãnh vực .
    Gốc > Truyện cười dân gian >

    Phơi sách, phơi bụng


     

    Phơi sách, phơi bụng

     

     

     

     Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại thích học làm sang, thỉnh thoảng mò đến nhà Trạng, đòi mượn sách. Tất nhiên lão có mượn được sách về thì cũng biết gì đâu đọc.

        Quỳnh bực lắm, một bận, thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác ngay chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng. Lão trọc phú bước vào, thấy lạ, hỏi:

    - Thầy làm gì thế?

    Quỳnh đáp:

    - À! Có gì đâu! Hôm nay được cái nắng tôi đem phơi sách cho khỏi khô mốc

    - Sách ở đâu?

    Quỳnh chỉ vào bụng:

    - Sách chứa đầy trong này!

    Biết mình bị đuổi khéo, trọc phú lủi thủi ra về.

    Bận khác, lão cho người mời Quỳnh đến nhà. Để rửa mối nhục cũ, lão bắt chước, đánh trần, nằm giữa sân đợi khách...

    Quỳnh vừa bước vào, lão cất giọng con vẹt, bắt chước...

    - Hôm nay được cái nắng tôi nằm phơi sách cho khỏi mốc

    Bất ngờ Quỳnh cười toáng, lấy tay vỗ bình bịch vào cái bụng phệ mà nói;

    - Ruột nhà ông toàn chứa những của ngon chưa tiêu hết phải đem phơi, chứ làm cóc gì có sách mà phơi!

    Lão trố mắt kinh ngạc:

    - Sao thầy biết?

    Quỳnh lại cười toáng lên, lấy tay lắc lắc cái bụng béo ụ ị của lão:

    - Ông nghe rõ chứ? Bụng ông nó đang kêu "Ong óc" đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn... Chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu. Thôi ngồi dậy, mặc áo vào nhà đi.

    Lão trọc phú lủi thủi làm theo lời Quỳnh, và ngồi tiếp khách một cách miễn cưỡng.

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thiện Hải @ 07:30 30/01/2013
    Số lượt xem: 171
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến