CÁM ƠN ĐỜI

Thanh Dương Tặng

Bích Vân tặng

Msmyen

Góc thời gian

LỊCH 2013

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Vui hội ngộ

Msmyen

Thư mục

Đèn kéo quân

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Nhịp thời gian

    Ảnh ngẫu nhiên

    Mungxuan.swf New_folder2.swf SAM_1071.jpg SAM_1224.jpg P2250092.jpg SAM_0337.flv SAM_0432.jpg SAM_0433.jpg SAM_0365.jpg SAM_0068.jpg Cmnm_chu_3.swf Chuc_mung_nam_moi4.jpg Chuc_munh_nam_moi.jpg Pa0_hoa_CMNM2b.swf Noel.swf P8180109.flv 20141023_104553.jpg LOAN_HA_NOI.swf O_hai_dau_noi_nho__Anh_Tho.swf

    TIN TỨC GẦN XA

    Di chuyển




    Về trang chủ

    THỜI TIẾT


    Hoa lan

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website Nhịp cầu Tri thức của Nguyễn Thiện Hải

    Các bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, các bạn có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái. Chúc các bạn luôn thành công trên mọi lãnh vực .
    Gốc > Truyện cười dân gian >

    Làm thơ xin ăn


    Làm thơ xin ăn

     

     

     

     Tại một làng thuộc tỉnh nọ có tên địa chủ giầu có nứt vách, lại nổi tiếng gian ác và hay hà hiếp dân lành.

         Hắn có cô con gái tuy đẹp nhưng cũng nổi tiếng không kém cha về cái thói chua ngoa đanh đá. Cô gái này thường thay cha ra đồ nam đốc thúc kẻ làm thuê. Một hôm, cô ta đang đứng trên bờ ruộng, tay chống nạnh, đầu có nón quai thao, quan sát các nông dân làm thuê gặt lúa thì có một chàng thiếu niên dáng vẻ nho sinh đi ngang qua. Nho sinh thấy cảnh đó liền dừng lại hỏi thăm một bác nông dân về cô gái kia. Bác nông dân bảo cô ta là con gái của chủ ruộng, ngày nào cũng ra đứng đây để mà đôn đốc việc đồng áng, nói là thế nhưng thật ra ai làm lụng chậm chạp một tí là cô ta ngoác miệng ra chửi chẳng tiếc lời. Có lắm người tuy đói nhưng ráng chịu chứ không làm thuê cho cô ta để khỏi bị nhục.

    Nghe kể xong, chàng thiếu niên liền tiến đến gần bờ ruộng nơi cô kia đang đứng. Thiếu niên bảo cô nàng mình là học trò lỡ độ đường, nhịn đói đã hai ba bữa nay, xin cô gia ân bố thí cho ít lúa thổi cơm.

    Thấy chàng trai khôi ngô khoẻ mạnh lại đi xin ăn, cô gái nguýt dài và bảo:

    - Này, cô bảo cho biết, của đâu mà lấy không của người ta hả, nếu đúng học trò thì ứng khẩu xuất thi cho cô nghe lọt lỗ tai đã, bằng không thì cứ thẳng đường mà xéo!

    Chàng thiếu niên kia nhận lời ngay và xin cô gái ra chủ đề cho mình làm thơ. Cô kia bảo:

    - Gã ăn xin còn vẽ chuyện, cứ làm thơ xin ăn là hợp nhất chứ còn đề điếc gì nữa!

    Chàng trai suy nghĩ trong thoáng chốc rồi đọc to:

    Tuyên Quang, Hoằng Hoá cũng thờ vua.

    Nắng cực cho nên phải mất mùa, lại đứng đầu bờ xin xỏ chị.

    Chị lỡ lòng nào chị chẳng cho.

    Nghe xong bốn câu thơ ấy, cô gái đỏ gần cả mặt, ngượng quá không còn biết nói năng gì nữa cả, vội vội vàng vàng lấy lúa đưa cho chàng trai kia. Chàng kia chẳng thèm cám ơn, đi thẳng một mạch trong tiếng cười khúc khích của các người làm ruộng thuê.

    Về sau, người ta biết ra chàng trai ấy chính là Trạng Quỳnh. Còn phần cô gái thì sao? Cô ta mất hẳn cái thói đanh đá chanh chua, mà cũng từ hôm ấy, không thấy cô ra đồng đứng chống nạnh như trước nữa.


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thiện Hải @ 07:29 30/01/2013
    Số lượt xem: 186
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến